Trong khoảnh khắc bước dưới mái đình, ta không chỉ gặp lại ký ức làng quê, mà còn thấy thấp thoáng hình bóng tương lai của một ngành gỗ Việt Nam đang khát khao vươn mình. Mái đình – biểu tượng của sự sum vầy, chở che – bỗng trở thành một không gian kể chuyện, nơi gỗ không còn là vật liệu thô cứng, mà hóa thành ngôn ngữ văn hóa, thành những câu chuyện ấm áp, chạm đến tâm hồn con người.
Mái đình làng xưa vốn là nơi họp bàn việc lớn, nơi lưu giữ hồn quê, nơi tiếng trống hội ngân lên cùng nhịp tim cộng đồng. Nay, hình ảnh mái đình được đưa vào không gian trưng bày ngành gỗ, gợi mở một thông điệp sâu xa: ngành gỗ Việt Nam không chỉ làm ra sản phẩm, mà còn kể lại câu chuyện của một dân tộc, một hành trình, một khát vọng hội nhập.
Mỗi cột gỗ, mỗi mảng tường, mỗi tấm ván trong gian trưng bày đều là một “chữ cái” trong câu chuyện dài của 80 năm phát triển. Đằng sau đó là mồ hôi của người trồng rừng, sự sáng tạo của những người thợ, khát vọng bứt phá của doanh nghiệp. Mái đình vì thế không còn là hình ảnh cố định, mà trở thành “mái nhà chung” – nơi cộng hưởng ký ức và tương lai, quá khứ và khát vọng.
Đừng bao giờ đi ăn một mình – triết lý cho ngành gỗ
Ngành gỗ Việt Nam đã đi qua nhiều chặng đường. Từ những xưởng mộc nhỏ bé đến những nhà máy hiện đại, từ thị trường trong nước khiêm tốn đến việc trở thành quốc gia xuất khẩu nội thất lớn thứ hai thế giới. Nhưng đằng sau mỗi bước tiến ấy đều là tinh thần “không đi một mình”.
Triết lý “Đừng bao giờ đi ăn một mình” không chỉ dành cho người kinh doanh, mà còn là lời nhắn gửi cho cả ngành gỗ. Muốn bền vững, phải cộng hưởng. Muốn vươn xa, phải chia sẻ. Mỗi doanh nghiệp, mỗi người thợ, mỗi nhà thiết kế, mỗi khách hàng chính là một mắt xích. Khi những mắt xích ấy gắn kết với nhau, một hệ sinh thái ngành gỗ mới có thể hình thành, nơi giá trị không dừng ở sản phẩm, mà lan tỏa thành văn hóa, thành lối sống.
Xu hướng người tiêu dùng – từ vật dụng sang trải nghiệm
Người tiêu dùng ngày nay không chỉ mua bàn, ghế, tủ… Họ tìm kiếm những sản phẩm có câu chuyện. Một chiếc ghế không chỉ để ngồi, mà để gợi nhớ về cánh rừng, về bàn tay người thợ, về sự an lành trong từng thớ gỗ. Một cánh cửa không chỉ để mở lối, mà để đánh thức cảm giác trở về, cảm giác thuộc về.
Xu hướng mới cho ngành gỗ trong tương lai sẽ là:
Nếu biết đón bắt, ngành gỗ không chỉ bán hàng, mà còn bán trải nghiệm, bán cảm xúc, bán cả niềm tin.
Hệ sinh thái ngành gỗ – không gian cộng hưởng
Một hệ sinh thái ngành gỗ cần được xây dựng dựa trên tinh thần cộng hưởng:
Trong hệ sinh thái ấy, mái đình kể chuyện chính là biểu tượng. Đó là nơi mọi thành phần gặp nhau, chia sẻ, thấu hiểu, cùng nhau tạo nên một bản sắc ngành gỗ Việt Nam độc đáo, vừa truyền thống, vừa hiện đại, vừa dân tộc, vừa toàn cầu.
Một ngành gỗ mang hồn Việt
Ngành gỗ Việt Nam không chỉ là những con số xuất khẩu hàng chục tỷ đô la. Điều làm nên bản lĩnh chính là hồn Việt trong từng sản phẩm. Đó có thể là chiếc phản gỗ gợi lại hình ảnh bữa cơm gia đình, chiếc sập gỗ gợi nhớ mái đình làng, hay chiếc bàn ghế hiện đại nhưng vẫn giữ nét mộc mạc, thân thiện.
Khi sản phẩm gỗ Việt Nam biết kể chuyện, người tiêu dùng toàn cầu sẽ nhận ra đằng sau một chiếc bàn không chỉ là vật dụng, mà là một dân tộc đang gửi gắm tâm hồn mình.
Lời nhắn gửi
Lời nhắn gửi
Hãy để mái đình không chỉ là nơi kể chuyện 80 năm đã qua, mà là điểm hẹn khởi đầu cho những câu chuyện 80 năm tiếp theo. Hãy để ngành gỗ bước vào kỷ nguyên mới với một triết lý giản dị: không ai đi xa được nếu chỉ đi một mình.
Ngành gỗ Việt Nam hôm nay phải biết nối kết, phải biết lan tỏa, phải biết biến sản phẩm thành trải nghiệm, biến kinh doanh thành triết lý sẻ chia. Để mỗi thớ gỗ không chỉ là vật liệu, mà là dòng chảy văn hóa. Để mỗi sản phẩm không chỉ làm đẹp cho ngôi nhà, mà còn làm ấm áp cho mái ấm.
Mái đình đã lên tiếng. Câu chuyện đã bắt đầu. Giờ là lúc ngành gỗ Việt Nam cùng nhau viết tiếp những trang mới – những trang của kết nối, của sẻ chia, của hồn gỗ Việt lan tỏa khắp năm châu.
HANDICRAFT & WOOD INDUSTRY ASSOCIATION OF HCMC
2 Responses
Quê mình cũng có Đình Làng Biển, mỗi khi nhớ về quê thì hình ảnh mái đình cong vút luôn xuất hiện.
Bài viết làm tôi nhớ về quê mình rất nhiều. Cám ơn tác giả
Cám ơn bạn !